Chị Vàng Thị Mai và nghệ nhân Vàng A Ương bắt đầu đưa nhạc cụ Tày lên fanpage “Nghệ Thuật Dân Tộc – Vàng Ưởng” từ thời điểm nhiều người còn chưa tin rằng không gian số có thể giúp ích gì cho việc quảng bá văn hóa. Chị không đặt ra mục tiêu to tát về “bảo tồn di sản”; chị chỉ nghĩ đơn giản là mình góp phần gìn giữ những giá trị đang mai một dần thể hiện nét đẹp văn hóa người Tày ở Bản Liền.
Bắt đầu bằng sự giúp đỡ của anh Lâm A Tuấn, một người ở cộng đồng Bản Liền, có fanpage đầu tiên, chị kiên trì livestream các buổi học của lớp nhạc cụ. Chị cũng không chỉ dừng lại ở việc đăng ảnh, đăng video một cách tùy hứng. Chị chủ động sắp xếp thông tin để người ngoài dễ tiếp cận và quan trọng hơn là các góc nhỏ trong khung hình đều thể hiện vẻ đẹp văn hóa Tày, hiểu về nhạc cụ của người Tày và tinh thần người Tày yêu tiếng Tày, văn hóa Tày. . Dần dần, có người bắt đầu hỏi thăm, có người muốn học, có người đặt mua nhạc cụ.
Khi thấy mô hình này mang lại hiệu quả, chị chủ động cùng các chị em Bản Liền giới thiệu sản phẩm dịch vụ đều đặn trên page, giúp mọi người lập page. Đây là thử thách không nhỏ, bởi phải thuyết phục cả cộng đồng làm điều chưa ai từng thử.biết

Giai đoạn tiếp theo, chị đang dẫn dắt bản làng cải tạo cảnh quan. Logic vẫn nhất quán: hình ảnh online tạo kỳ vọng, thì trải nghiệm offline phải đáp ứng được kỳ vọng đó. Nếu fanpage cho thấy Bản Liền là nơi lưu giữ văn hóa Tày nguyên bản và sở hữu không gian đẹp, thì khi khách đến, không gian thực tế phải “khớp đúng” với câu chuyện mà họ đã được kể. Chị không nghĩ theo kiểu “làm đẹp cho vui”, mà là tạo sự đồng nhất giữa những gì truyền đạt trên mạng và những gì khách thực sự trải nghiệm. Hình ảnh những cô gái Tày trên ruộng đồng, thử nghiệm trồng các giống cây mới để cải tạo cảnh quan được giới thiệu trên fanpage của cả cộng đồng.
Điều thú vị ở vai trò của chị trong hành trình chuyển đổi số tại Bản Liền chính là: chị không phải chuyên gia công nghệ, cũng không phải người có nhiều nguồn lực nhất, nhưng chị là người nhìn thấy tiềm năng trước những người khác. Chị thử nghiệm trên fanpage cá nhân, quan sát kết quả, rồi sau đó mới nhân rộng lên cấp độ cộng đồng.
Câu chuyện của chị Mai cho thấy rằng trong chuyển đổi số ở nông thôn, “nút thắt” không hẳn nằm ở thiếu công nghệ hay thiếu kỹ năng, mà ở cách nghĩ về “có thể làm được gì”. Nhiều cộng đồng hoàn toàn có đủ khả năng để số hóa, nhưng họ chưa thấy được lý do đủ thuyết phục để bắt tay vào làm. Những người như chị Mai là những tác nhân quan trọng: họ chứng minh bằng trường hợp thực tế, giúp giảm bớt nỗi lo sợ thất bại, và quan trọng nhất là đi trước để người khác có bài học cụ thể.
Cách tiếp cận của IDAP với chuyển đổi số cộng đồng cũng ghi nhận vai trò này. Thay vì đào tạo đại trà cho tất cả mọi người, dự án tập trung tìm kiếm và hỗ trợ những cá nhân sẵn sàng thử nghiệm. Khi họ tạo ra “bằng chứng sống”, những người khác sẽ tự nhiên học hỏi và làm theo. Dự án không phải ép buộc tất cả cùng thay đổi một lúc, mà là trao quyền cho nhóm tiên phong và để kết quả của họ tự lên tiếng thuyết phục.
IDAP (Inclusive Digital Acceleration Program) – Tăng cường hệ sinh thái chuyển đổi số bao trùm cho DNNVV tập trung vào nông nghiệp và du lịch tại hai tỉnh tỉnh Lào Cai và Sơn La là dự án được tài trợ bởi GREAT do công ty Cổ phần KisStartup là đối tác thực hiện chính trong thời gian từ 2024 đến 2027.
Tiền thân của dự án IDAP là chương trình Tăng tốc kinh doanh số (DAP) dành cho doanh nghiệp, HTX và hộ kinh doanh cá thể. Kết thúc chương trình: 100% thay đổi mô hình kinh doanh; 100% gia tăng doanh thu HƠN 7,2 TỶ là TỔNG DOANH THU QUA CÁC KÊNH TRỰC TUYẾN trong 05 khóa với 10 tuần làm việc, ước tính mỗi DN/HTX tăng 300-500% doanh thu so với trước khi tham gia chương trình.
